Câu chuyện của tôi khá dài, vì một lần chót dại nên trinh tiết không còn, tôi đã đi vá trinh nhưng liệu có thể che dấu được điều đó
Tôi phải làm gì đây để giữ hạnh phúc của mình khi tôi biết chắc rằng chồng sẽ không bao giờ dung tha vì tôi đã lừa dối anh bao năm nay.
Tôi là một người phụ nữ luôn muốn tạo cho mình một vỏ bọc hoàn hảo, mặc dù bản chất vốn sống khá thoáng, đặc biệt trong chuyện tình cảm. Tôi đã từng có một mối tình si mê thời sinh viên và đi quá giới hạn với người tình cũ. Do khá rành rọt về các biện pháp tránh thai nên rất may tôi chưa từng đã xảy ra sự cố nào đáng tiếc. Dĩ nhiên, tôi đã mất đi “cái ngàn vàng” từ mối tình đầu, nhưng nếu thời gian quay trái lại, tôi vẫn sẽ yêu hết mình, trao ắt tới tình nhân trước nhất của tôi.
Tuy tôi và người ấy yêu nhau nhiều, chúng tôi vẫn phải chia tay do bố mẹ anh ấy không đồng ý, họ lo ngại bởi khoảng cách nhà hai đứa quá bóng gió. Anh mặc dầu rất yêu tôi nhưng vẫn muốn nghe lời cha mẹ. Sau một thời gian giằng co, tôi đành phải ra đi để đấu cuộc sống của mình.
Hai năm sau khi ra trường, xin việc vào một công ty liên doanh, tôi quen người chồng hiện tại. Khi mới bắt đầu những tháng ngày yêu nhau, những cử chỉ, dáng bộ của anh ấy cho tôi thấy rằng anh là một người khá gia trưởng và có phần phong kiến.
Vì thế ngày anh ngỏ lời cầu hôn cũng là ngày tôi thực sự lo sợ chuyện mình không còn trong trắng sẽ là một sự đả kích lớn. Tôi thấy anh là một người tốt, thương tình tôi, nhưng có nhẽ anh sẽ không thể nào chấp nhận được sự việc tôi đã không còn là một cô gái trong trắng.
Sau một thời gian dài suy đi tính lại và nghiền ngẫm thông báo trên mạng, tôi quyết định đi vá trinh để xóa sạch đi quá cố trước đó. Mọi chuyện đơn giản hơn nhiều so với những gì tôi hình dung.
Ngày ấy, tôi một mình lén lén lút lút đến một phòng khám tư gần Bệnh viện Phụ sản Hà Nội. Thấy tôi có vẻ xẻn lẻn, vị thầy thuốc tư vấn tỏ ra khá ân cần, cởi mở. Ông ta nói vừa như trấn an, vừa mỉa mai: “Ôi giời, thủng thì mới vá, vá thì chỉ có khít... như máy khâu". Dù không mấy cảm tình với người thầy thuốc này, tôi vẫn quyết định lên bàn mổ.
Sau khoảng 40 phút trên bàn, không hề đau đớn, cũng chẳng mất máu nhiều như tôi tưởng, vị thầy thuốc trẻ đẹp vỗ nhẹ vào vai cho biết ca vá đã hoàn thành tốt đẹp. Anh ta nói tôi có thể về nhà và không quên kê thêm một đôi loại thuốc, dặn dò phải đi đứng nhẹ nhõm và đặc biệt trong vòng một tháng phải kiêng không được "quan hệ".
Bỏ ra 6 triệu đồng cho một chữ "trinh", tôi trở về nhà thoải mái và yên tâm hơn nhiều. Anh là người đàng hoàng, biết gìn giữ cho tôi nên dù rằng cả hai nhà đã dạm ngõ, gần đến ngày ăn hỏi, ngày cưới, anh vẫn không hề muốn "nếm trái cấm", khăng khăng để đến đêm tân hôn cho "ngọt".
Ba tháng sau ngày tôi đi muôi, đêm tân hôn cũng đã đến trong sự hồi hộp xen lẫn một chút lo lắng. Đến khi nhìn thấy những giọt máu trên tấm ga trải giường, tôi đọc được trong mắt chồng mình sự hả hê và hãnh diện.
Tôi thở phào nhẹ nhõm vì chung cuộc mọi chuyện cũng đã êm xuôi. Cho tới giờ, quơ mọi điều mãi mãi là bí mật. Với chồng, tôi vẫn là một người nữ giới thuần khiết, trong trắng đến vô ngần.
Tôi đã luôn cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ mình đã có một quyết định đúng đắn. Nếu ngày đó tôi nói ra sự thực, có thể anh sẽ rời xa tôi hoặc nếu có tha thì nó cũng sẽ là sự giày vò lớn đối với anh, điều ấy còn bất nhẫn hơn gấp bội sự nói láo này.
Tôi nói dối để sống bên anh trọn đời, điều đó có gì sai trái đâu nếu không muốn nói đó là một quyết định đúng đắn.
Nhưng chuyện cái màng trinh muôi ấy của tôi sau bao lăm năm cất giữ có nguy cơ “lộ tẩy”. Vào tuần trước, cô em họ chạy đến bên tôi khóc lóc.
Nó thú nhận với tôi rằng giờ đây nó đang yêu si một người đàn ông và có ý định tiến tới hôn nhân với anh ta. Nhưng nó đang sợ rằng, anh ta sẽ không chấp nhận nó bởi nó đã trót “đánh mất” với tình nhân trước. Tôi không trách cứ em mà thay vào đó là tìm cách chỉ cho em hướng giải quyết.
Tôi mách cho em cách thức tôi từng làm, nhưng nó nhìn tôi đầy sửng sốt xen lẫn sự thất vọng. Theo quan điểm cô em họ, hành động đó là đáng xấu hổ nếu không muốn nói là vô liêm sỉ. Nó cho rằng dám làm thì phải dám chịu, không nên lừa dối người mình yêu như thế. Và điều mà em họ tôi muốn làm là thú thiệt mọi chuyện với người đàn ông đó, cho dù có thể sẽ bị anh ta bỏ rơi.
Tôi đã phân tách cho cô em họ rất nhiều rằng ai cũng có sai trái và điều quan trọng là biết sửa sai. Nếu không còn trắng trong là một sai trái thì việc đi vá trinh đó chính là sửa sai. Sau khi về làm vợ, mình sống tốt và chung thủy với chồng là được, đâu có phải nhất thiết thúc mọi chuyện mới chứng tỏ ái tình tình thật và là người có lòng tự tôn. Ai chẳng có bí ẩn của riêng mình.
Tuy nhiên, bỏ ngoài tai vớ những gì tôi giảng giải, dạy dỗ, em gái tôi vẫn khăng khăng khẳng định, trước khi lấy nhau, vợ chồng nên thành thật với nhau tuốt tuột, trong đó có chuyện tiết trinh.
Tôi không biết phải làm thế nào để thuyết phục, cản ngăn cô bé mình đừng thú nhận mọi việc mà hãy đi vá trinh. Điều khiến tôi cảm thấy lo lắng hơn hết là bí mật lâu nay tôi chôn sâu trong lòng có nguy cơ bị lộ và đến tai chồng tôi, bởi cô bé chơi khá thân với em ruột chồng tôi, tính nó lại rất chính trực và dại dột.
Mấy ngày hôm nay, tôi lo nghĩ rất nhiều. Lỡ chồng tôi biết chuyện, liệu gia đình tôi sẽ ra sao? bao lăm vắt của tôi sẽ tan vỡ trong phút giây, hạnh phúc bấy lâu sẽ thành mây khói? Tôi phải làm sao hiện giờ, tự ưa với chồng trước khi anh kịp biết chuyện, hay nhóng may mắn sẽ đến với mình?
Không phải quờ các ca "muôi" đều thành công và hoàn hảo như trường hợp nêu trên. Khi vá màng trinh, nếu không bảo đảm an toàn sẽ dẫn đến một số hiểm có thể gặp như sau:
- Nếu tay nghề của thầy thuốc không tốt, thực hiện tại những cơ sở y tế không bảo đảm, kém vệ sinh… có thể dẫn đến những hiểm nguy như: Màng trinh không liền gây chảy máu hoặc màng trinh bị bịt kín “cửa ra vào” khiến kinh nguyệt không thoát ra được gây tắc kinh, đau bụng…
- Việc “cắt xén” không chuẩn cũng có thể khiến cho vết thương ăn rộng, gây viêm loét, nhiễm trùng… Thậm chí còn có thể dẫn đến tình trạng thủng trực tràng, rò trực tràng âm đạo, nhiễm trùng, viêm nhiễm vùng kín…
- Dù chỉ là thủ thuật nhỏ, nhưng vá màng trinh vẫn có thể gặp các tai biến như mọi phẫu thuật khác là viêm, nhiễm trùng sau mổ, chảy máu… nếu không chữa trị kịp thời có thể gây ra các căn bệnh hiểm ở âm đạo, thậm chí có thể dẫn đến vô cơ.
thành ra, trước khi quyết định có thực hành thủ thuật “làm mới cái ngàn vàng” hay không, bạn nên cân nhắc kỹ và đến gặp bác sĩ có chuyên môn ở các bệnh viện sản, phụ khoa có uy tín để tham khảo và được tham vấn kỹ càng